Foto- songhuuco.vn

Hãy cứ sống một đời bình thản với những gì bạn đang có



"Đừng tiết kiệm những gì còn lại sau khi chi tiêu, nhưng hãy chi tiêu những gì còn lại sau khi tiết kiệm" -Warren Buffett


Một buổi tối nọ, tôi lái xe vào trạm xăng địa phương. Cả trạm xăng và ngoài đường đều vắng hoe. Trên thực tế, tôi là người duy nhất vào bơm xăng lúc đó. Cho đến khi một chiếc xe khác chạy nhanh qua góc và dừng trước cột bơm xăng bên cạnh tôi. Động cơ phát ra từ chiếc xe thể thao đã phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi tối. Không gian chìm nghỉm trong tiếng rít bánh và tiếng nhạc xập xình đổ ra từ cửa sổ chiếc xe của anh ta. Người lái xe nhanh chóng bước ra khỏi chiếc xe của mình, mặc áo khoác da và tiếp tục chờ đổ đầy bình xăng.

Sau đó lại thực sự là một cảnh tượng ngoạn mục. Một không gian yên tĩnh và tăm tối, không có tiếng ồn nào bật thốt ra xung quanh chúng tôi. Tôi, đứng bên cạnh chiếc xe Honda Accord màu trắng đời 2005 của mình. Và anh ta, ngay bên cạnh tôi, dành thời gian để chiêm ngưỡng chiếc xe thể thao đời mới mà anh sở hữu. Chúng tôi đã không trao đổi bất kỳ từ ngữ nào. Tôi thậm chí không nhớ là anh ta có nhìn về phía tôi để nhận thấy sự tồn tại của tôi hay không. Tôi nghĩ anh ta đang quá bận tâm với chiếc xe của mình.

Tôi không biết gì về người này, hay làm thế nào mà người này mua được chiếc xe xa xỉ ấy. Và tôi không phán xét gì về anh ta. Đây là một câu chuyện về tôi - không phải về anh ta!

Bởi vì trong khoảnh khắc đó, một ý nghĩ đáng kinh ngạc đã lọt vào đầu tôi: "Bạn biết không, tôi cũng có thể lái một chiếc xe như thế nếu tôi muốn. Tôi có thể mua một chiếc xe thể thao đời mới, một chiếc áo khoác da, thậm chí cả găng tay đua nếu tôi muốn. Nhưng mà tôi không muốn."

Và đó là sự thật. Có thể, có một vài chiếc siêu xe quá đắt đỏ trên hành tinh này thì tôi không mua được. Nhưng nhìn chung, chẳng điều gì có thể ngăn cản được tôi nếu tôi muốn lái một chiếc xe thể thao hào nhoáng như thế này đi vòng quanh thành phố

Ngoại trừ một điều có thể...

Điều duy nhất có thể ngăn chặn tôi khỏi ý muốn lái một chiếc xe sang cho giống người đàn ông kia là: Tôi thích sống theo chủ nghĩa tối giản.

Tôi thích bản thân mình làm ra nhiều hơn là chi tiêu...

Ý tôi là, tôi có thể lái một chiếc xe đắt hơn. Tôi có thể mua một căn nhà lớn hơn. Tôi có thể có nhiều kỳ nghỉ xa hoa hoặc mua đồ sang trọng hơn. Nhưng tôi tìm thấy những niềm hạnh phúc đáng kể khi biết rằng sự chi tiêu của tôi không bị vượt quá mức thu nhập.

Điều đó có nghĩa là tôi không có nợ nần, không bị các chủ nợ săn đuổi. Có nghĩa là tôi không cần phải mang gánh nặng tài chính từ quá khứ trong khi đang cố gắng lo cho hiện tại. Có nghĩa là tôi có quyền tự do lựa chọn với nguồn thu nhập dư thừa của mình. Tôi có thể tiết kiệm, cho đi, hoặc chi tiêu nếu tôi muốn. Bởi vì tôi sống với những tài sản hoàn toàn là của tôi, tôi tận hưởng một mức độ tự do đáng kể mà nhiều người khác không có.

Nó cho phép tôi ngủ ngon hơn, ít căng thẳng và sống một cuộc sống bình tĩnh, thoải mái hơn.

Thế giới mà chúng ta đang sống đã nỗ lực hết mình để thuyết phục con người chi tiêu vượt quá khả năng tài chính, sau đó lại cung cấp hàng ngàn cách để họ thực hiện điều này – thậm chí cung cấp các loại thẻ plastic cho phép người ta mua sắm đồ trước, trả nợ sau. Công bằng mà nói, một cuộc sống được xây dựng nên nhờ thẻ tín dụng vẫn có thể đem đến những ánh sáng rực rỡ, lung linh và những ấn tượng hào nhoáng mà con người ta thường mong ước.


Nhưng tôi sẽ chọn cái gì đó khác biệt cho cuộc sống của mình. Tôi sẽ chọn sự bình tĩnh, an nhiên, kiến thức và trách nhiệm. Vì luôn có một niềm vui tuyệt vời được tìm thấy trong đó.

Tác giả: Joshua Becker
Nguồn: Becoming Minimalist
Dịch bởi: Rose


Foto- songhuuco.vn

Quảng cáo

Foto- songhuuco.vnFoto- songhuuco.vn


Sống hữu cơ fanpage

Foto- songhuuco.vn

Bài đọc nhiều nhất