Foto- songhuuco.vn

Làm nhiều tiêu ít, tại sao không?


Mỗi con người chúng ta đều có khát vọng bẩm sinh là “tạo ra”: tất cả chúng ta đều muốn làm gia tăng giá trị cho thế giới. Vì vậy, tất cả chúng ta đều là người sáng tạo ra một thứ gì đó, có thể là của cải vật chất, cũng có thể là của cải tinh thần.

Song song với việc “tạo ra”, mỗi con người cũng đều phải “tiêu thụ” , chủ nghĩa tiêu dùng không có gì là sai cả, nó rất cần thiết. Chúng ta phải uống nước, ăn cơm, mặc quần áo. Thêm vào đó, tất cả chúng ta đều có nhu cầu mua các sản phẩm vệ sinh, đồ đạc cho nhà ở, và các vật liệu khác mang lại niềm vui cho bản thân như sách vở, âm nhạc...

Ngay sau cuộc cách mạng công nghiệp, các tập đoàn rơi vào cuộc khủng hoảng thừa do cầu nhỏ hơn cung. Vì vậy, thông qua quảng cáo và báo chí, truyền thông, con người bị thuyết phục rằng họ phải tiêu dùng nhiều hơn so với trước đây. Cho đến bây giờ, chúng ta vẫn tin là mình phải "góp phần cho nền kinh tế đi lên" bằng cách mua nhiều thứ hơn.  Điều tồi tệ là chúng ta cứ mua về những lời nói dối .

Các nhà tiếp thị đã làm công việc của họ một cách rất xuất sắc để thuyết phục chúng ta tiêu thụ, mua sắm nhiều hơn: họ tạo ra một khoảng trống và khiến chúng ta cố gắng lấp đầy khoảng trống đó - Đây không phải là một điều bí mật, trên thực tế nó đang diễn ra hàng ngày ở mọi lúc, mọi nơi. Tất cả chúng ta đều nhận ra những gì mà các nhà quảng cáo đang làm, nhưng ta vẫn không ngừng chấp nhận và dành cho họ sự chú ý. Chúng ta để họ bước vào từng ngóc ngách trong nhà, trên điện thoại và vào cả cuộc sống cá nhân của mình, thông qua Facebook và các kênh bán hàng khác. Cứ như thế, khoảng trống ngày một rộng hơn, trong khi ta vẫn cứ cố gắng không ngừng để lấp đầy nó.

Tuy nhiên, đối với hầu hết mọi người, khoảng trống đó không liên quan gì đến nhu cầu tiêu thụ nhiều hơn cả. Ngược lại, chính nhu cầu tiêu thụ nhiều hơn đã tạo nên khoảng trống đó. Trên thực tế, khi vướng vào chủ nghĩa tiêu dùng quá mức, chúng ta rất dễ trải qua cảm giác căng thẳng, lo lắng, và trầm cảm. Lúc này, không phải ta đang sở hữu tài sản, mà chính tài sản đang sở hữu chúng ta, kiểm soát chúng ta về tinh thần, thể chất và tình cảm... làm cho khoảng trống trở nên rộng và sâu hơn.

Chúng ta phải nhận ra rằng khoảng trống thực sự nằm ở phía bên kia của phương trình: khoảng trống mà hầu hết chúng ta đều cảm thấy là sự thiếu hụt trong phần “tạo ra” chứ không phải trong phần “tiêu thụ”. Chúng ta đang bị cuốn hút một cách mê đắm bởi suy nghĩ tiêu dùng mà quên đi nhu cầu vốn có của mình là “tạo ra”.

Do đó, giải pháp của vấn đề này chính là hãy làm nhiều tiêu ít - tạo ra nhiều hơn và tiêu thụ ít hơn. Nếu chúng ta dành nhiều thời gian hơn cho việc “tạo ra”, thì sẽ còn ít thời gian để “tiêu thụ”. Đây là cách mà những người sống theo chủ nghĩa tối giản giải quyết các vấn đề cá nhân của họ khi phải đứng trước sự lựa chọn giữa nhu cầu tiêu dùng bắt buộc và sự tự nuông chiều không suy nghĩ.

Hãy chọn và quyết tâm tạo ra những điều có ý nghĩa đối với bạn, những điều làm tăng giá trị cho thế giới để cùng nhau lấp đầy khoảng trống mà chủ nghĩa tiêu dùng quá mức đã để lại.

Nguồn: The Minimalist
Dịch bởi: Rose


Foto- songhuuco.vn